TRANG NHÀ Băng Đọc Âm Nhạc Băng Giảng Audio Băng Giảng Video Biên Khảo Bồ Đề Tâm Luận Bồ Tát Giới Luật Bồ Tát Truyện Đại Thừa Kinh Điển Mật TôngTịnh Độ Hình Ảnh Phim Ảnh Liên Kết

 

ENGLISH PAGE Bodhicitta Sastras Bodhisattva Silas Bodhisattva Stories Buddhist PicturesBuddhist MoviesMahayana Sutras Pure Land Vajrayana Other Works Preaching Audio Preaching Video Stories and Musics Links

 
Khuyên Kiêm Trì Kinh Địa Tạng
 

 

 

KHUYÊN HÀNH GIẢ TỊNH ĐỘ

KIÊM TRÌ TỤNG KINH ĐỊA TẠNG

Tâm Nhiên biên soạn

Thích Pháp Chánh dịch

 

 

2/ Sự Linh Cảm Của Bồ Tát Địa Tạng

Đại Sư Hoằng Nhất thuật

 

            Trong sự linh cảm của các vị Bồ Tát, sự linh cảm của Bồ Tát Địa Tạng là nhiều nhất. Việc lợi ích của sự linh cảm, trong các kinh điển đề cập đến rất nhiều. Hiện nay đem hai mươi tám điều lợi trong Kinh Địa Tạng ra giải thích sơ lược.

            Đức Phật dạy: “Trong đời vị lai, nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào, thấy hình tượng Bồ tát Địa Tạng, và nghe kinh này, nhẫn đến đọc tụng, dùng hương hoa, thức ăn, y phục, trân báu bố thí, cúng dường, ngợi khen, chiêm ngưỡng, lễ bái, thì người đó được hai mươi tám điều lợi ích: 1/ trời, rồng thường hộ trì (lúc trước thì quỷ thần ác vây quanh), 2/ quả lành ngày thêm lớn (quỷ thần ác vây quanh, cho nên khởi niệm ác, làm việc ác, làm cho tăng trưởng quả ác, hiện nay không còn như vậy nữa), 3/ tăng trưởng nhân lành Vô thuợng (nếu làm thiện mà không phát nguyện hồi hướng Vô thượng Bồ đề, ắt sẽ thành phước báo người trời, hiện nay thì không phải vậy), 4/ không thoái đạo Bồ đề, 5/ ăn mặc dồi dào đầy đủ, 6/ không bị bệnh tật, 7/ không bị nạn nước lửa, 8/ không bị nạn trộm cướp, 9/ mọi người đều kính trọng, 10/ quỷ thần hộ vệ giúp đỡ, 11/ chuyển thân nữ thành nam (hoặc đời sau, hoặc đời này), 12/ làm con gái vua chúa, quý tộc, 13/ thân tướng xinh đẹp, 14/ thường sanh cõi trời, 15/ thưòng sanh làm vua chúa, 16/ có túc mạng thông, 17/ mọi sự mong cầu đều toại ý, 18/ quyến thuộc vui vầy, 19/ tránh mọi tai ương, 20/ không đọa ác đạo, 21/ đến đâu cũng không bị trở ngại, 22/ chiêm bao an ổn, 23/ tổ tiên được xa lìa sự khổ, 24/ sanh vào chỗ an lạc (Chưa phát nguyện cầu sinh Tây phương, như phần trước có nói, sẽ sinh lên cõi trời, hoặc sinh làm vua, làm quan lớn, vương phi, v.v…, nay thì không phải như vậy), 25/ chư thánh hiền khen ngợi, 26/ thông minh lanh lợi, 27/ giàu lòng từ mẫn, 28/ rốt ráo thành Phật.”

            Phần trên vừa đề cập, chỉ có hai mươi tám điều lợi ích. Nhưng thực tế, sự lợi ích nhiều vô lượng vô biên. Hia mươi tám điều này, là những sự lợi ích to lớn nhất, vả lại, đây là điều mà người bình thường có thể hiểu được dễ dàng. Nay chỉ nêu lên hai mươi tám điều này, để cho mọi người sinh tâm tín ngưỡng. Hơn nữa, cũng nên biết rằng những điều lợi ích vừa nói, là hoàn toàn chân thật, không hề hư dối. Còn nếu lễ kính, cúng dường Bồ Tát Địa Tạng, mà chưa hưởng được sự lợi ích vừa nói, chỉ vì tâm thành kính chưa được rốt ráo mà thôi. Giả như hết lòng thành kính lễ bái cúng dường Bồ Tát Địa Tạng, nhất định sẽ được sự lợi ích nêu trên. Điều lợi ích thứ tám, không bị nạn trộm cướp, tám năm về trước, tôi đã từng tự thân kinh nghiệm. Hôm nay, nguyện vì quý vị thuật lại sơ lược.

            Lúc tôi chưa xuất gia, trong phòng có thờ thánh tượng Bồ Tát Địa Tạng. Mỗi ngày đều thắp đèn đốt hương, thành kính cúng dường. Sau khi xuất gia, dù ở bất cứ nơi nào, cũng đều cúng dường phụng sự Bồ Tát Địa Tạng. Khoảng hơn bảy năm về trước, tôi đang kết hạ an cư tại một chùa làng nhỏ ở Hàng Châu. Trong chùa phòng chánh có ba gian, mỗi gian chia làm hai, tổng cộng có sáu phòng. Phía trên là lầu, chứa đựng vật dụng, không có người ở. Dưới lầu, gian giữa, phía trước là Chánh điện, phía sau là phòng khách. Gian trước, hai phòng đều là tôi ở. Còn gian sau, hai phòng đều là do vị trụ trì già ở. Cầu thang lên lầu là ở trong phòng trụ trì. Dạo đó, thầy trụ trì đang bị bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi. Trong chùa còn có hai vị xuất gia, một vị tại gia, ở trong các thất nhỏ phía trước phòng khách. Cổng lớn phía trước chùa luôn luôn khóa chặt, muốn ra vào đều phải dùng cửa sau của phòng khách.

            Một hôm, có một vị khách đến, thấy góc tường bên ngoài có một tảng đá lớn, bèn nói với tôi: “Đây chắc là bọn cướp muốn vào nhưng chưa được.” Tôi nghe nói thế, bèn để tâm chú ý. Nhân đây, đem tất cả vật dụng trên lầu dời vào phòng mình. Lại đi tìm then gài của các cửa sổ. Sau khi khóa chặt các cửa sổ, tôi bèn đem các then gài còn lại giao lại cho hai vị xuất gia, bảo họ cài chặt các cửa sổ và phải lưu tâm chú ý. Bọn họ không tin, đem mấy then gài cất đi. Đêm đó, tôi theo thường lệ trì tụng Kinh Địa Tạng và niệm danh hiệu ngài, trong lòng cảm thấy rất an tĩnh, sau đó, tôi ngủ rất ngon giấc. Đến nửa đêm nghe trên lầu có tiếng chân người, lại nghe tiếng nói của thầy trụ trì. Tôi cho rằng thầy trụ trì cho người dìu lên lầu, kiểm soát các cửa sổ, đề phòng kẻ trộm.

            Không bao lâu, tôi lại thiếp đi. Sáng hôm sau, khi tỉnh giấc, bèn ra mở cửa. Thì thấy trong phòng khách đồ đạc bừa bãi, ngổn ngang trên mặt đất. Mọi người bèn nói với tôi: “Thầy còn chưa biết việc gì xảy ra? Thật là có phước!” Kế đến kể cho tôi nghe: “Tối hôm qua có mấy tên cướp, cầm dao gậy leo tường xông vào. Trước tiên vào mấy phòng nhỏ, tốc mấy người xuất gia tại gia dậy, cướp đoạt tiền bạc trong phòng, cùng một bộ đồ của người tại gia. Sau đó, dùng dao cưỡng bức bọn họ đi đến phòng thầy trụ trì. Bọn họ bất đắc dĩ phải dẫn bọn cướp đến gặp thầy ấy. Bọn cướp bèn bức thầy trụ trì dẫn họ lên lầu, mở rương, tịch thâu hơn hai trăm quan tiền.  Lại còn lục lọi, kiểm đìểm tất cả đồ vật trên lầu.

            Sau khi lục lọi khắp nơi, chỉ có phòng tôi là chưa kiểm soát. Bọn chúng bèn dùng dao nạy cửa, sau đó dùng gậy dộng vào. Trải qua hơn một tiếng đồng hồ vẫn không mở được (bọn cướp nạy cửa phòng sau, tôi ở phòng trước nên không nghe tiếng; phòng trước còn có hai cửa, thông với chánh điện, nhưng bọn cướp không biết). Sau đó bọn chúng muốn leo cửa sổ vào, nhân vì phía trong đã khóa chặt nên không mở được, bèn đập cửa kiếng, nhưng kiếng lại không bễ. Chúng nó làm cách nào cũng không vào phòng tôi được. Loay hoay đến gần sáng, bèn phải vội vã rút lui.

            Câu truyện nêu trên là do hai vị xuất gia, tại gia kể lại cho tôi nghe về tình hình lúc bấy giờ. Đây là một sự thật mà tôi đã kinh nghiệm được, đó là điều lợi ích thứ tám (không bị nạn trộm cướp) trong hai mươi tám điều lợi ích. Các vị, nếu như từ ngày hôm nay trở đi, nếu có thể phát tâm chí thành tha thiết, lễ kính cúng dường Bồ Tát Địa Tạng, ắt là sẽ được toàn thể lợi ích của cả hai mươi tám điều, quyết không còn chút nghi ngờ nào cả. Đây là điều tôi tha thiết kính chúc quý vị.



Trở Về Trang Mục Lục

 

 

 
Web-design by Thích Viên Tánh - Bồ Đề Tâm Học Hội - Bodhicitta Society 2006
Last Updated 10/25/2010